Mọi người đều chúc mừng sự xuất hiện của một thiên thần nhỏ, nhưng hiếm ai dừng lại để hỏi:
Người mẹ vừa trải qua những gì để đưa con đến thế giới này?
Họ chỉ thấy những bức ảnh lung linh.
Những ngón tay bé xíu nắm lại.
Khuôn mặt nhỏ xinh hoàn hảo như một phép màu kì diệu ✨
Nhưng họ không thấy những khoảnh khắc khiến mẹ rùng mình khi nhớ lại. Không nghe được khoảng lặng nặng trĩu trong phòng sinh trước khi tiếng khóc vang lên. Không biết cảm giác nằm bất động trên bàn sinh, tim run lên vì sợ
vừa cầu nguyện cho sự an toàn của con, vừa cầu nguyện cho chính mình nó khắc vào trái tim thế nào.
Không ai nhắc đến những cơn hoảng loạn còn lẩn khuất trong đêm. Hay cảm giác cơ thể mình như không còn là của mình nữa sau khi bị kéo giãn, bị xé toạc, bị đẩy vượt quá tất cả giới hạn của một con người.
Và…
Ca sinh của tôi… không hề đẹp.
Nó dữ dội.
Nó khiến tôi tổn thương.
Nó làm tôi thay đổi mãi mãi.
Và dù tôi biết ơn đến nghẹn lại vì con đã đến đây an toàn, tôi vẫn đang chậm rãi học cách cảm thấy an toàn trong chính cơ thể mình.
Học cách lắng nghe nó, chạm lại nó, tha thứ cho nó vì đã phải chiến đấu quá nhiều.
Nếu chưa ai nói với bạn…
Nếu sinh nở cũng để lại trong bạn một vết nứt âm thầm nào đó… thì bạn không hề một mình.
Bạn được phép khóc.
Được phép buồn.
Được phép tiếc nuối một trải nghiệm mà ai cũng bảo phải “đẹp”.
Và bạn hoàn toàn có quyền chữa lành theo tốc độ của riêng mình, dù sinh nở đã mang đến cho bạn món quà quý giá mà cả đời bạn chờ đợi.
Love,
Uyên Nhi.
Coach 1:1 sức khoẻ & thương hiệu cá nhân cho người làm mẹ.